Tự Truyện: Tôi T́m Tự Do (kỳ 74)

Hữu Nguyên

 

Mục Lục

 

Người Ghé Thăm

 

 

SAIGON TIMES PTY

ABN 71 088 414 b457

 

175 William St,

Bankstown NSW 2200

 

PO BOX 409

Bankstown NSW 2200

 

Tel: (02) 9785 8431

Fax: (02) 9790 3557

 

Email: saigon@bigpond.net.au

 

 

Chủ Bút - Editor

Hữu Nguyên

Mob: 0438 699 150

 

Phụ Tá Chủ Bút - Assistant Editor

Phạm Thanh Phương

Mob: 0411 638 770

 

Cố Vấn Luật Pháp- Legal Advisor

Luật Sư Lê Đ́nh Hồ

(LeDinh Lawyers)

Tel: (02) 9708 6629

Mob: 0413 166 152

 

Ban Biên Tập

Phạm Thanh Phương

Lê Đ́nh Hồ

Hoàng Tuấn

Thùy Dzung, Hữu Nguyên

 

Cộng Tác

 Trường Sơn Lê Xuân Nhị

Sầu Đông, Trần Ngân Tiêu

Mơ Sàig̣n, Vũ Hồ, Quốc Hải

Con Hưu, Phạm thái Lai

Doăn B́nh, Bội Diệp, Lê Phụng

Lẩn Thẩn Hậu Sinh, Ái Vân

 

Quảng Cáo - Advertising

LeBa Ethnic Media

 

Tel: (03) 9521 3366

Fax: (03) 9521 3436

 

Thùy Dzung

Tel: (02) 9785 8431

Mob: 0415 260 060

 

ĐẠI DIỆN CÁC TIỂU BANG:

VICTORIA

Trần Đ́nh Song

Tel: (03) 9327 7571

Fax: (02) 9827 7571

Mob: 0423 081 289

 

SOUTH AUSTRALIA

Hồ văn Tuấn

Tel: (08) 8345 2007

 Hữu Nguyên

Tôi là Nguyễn Hữu Chí, sinh ra và lớn lên ở Miền Bắc, từng có hơn một năm phải đội nón cối, đi dép râu, theo đội quân Việt Cộng xâm lăng Miền Nam. Trong những năm trước đây, khi cuộc đấu tranh bảo vệ chính nghĩa của cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại Úc c̣n minh bạch, lằn ranh quốc cộng c̣n rơ ràng, tôi hoàn toàn tin tưởng và sẵn sàng đối phó với mọi âm mưu, thế lực của cộng sản. Nhưng gần đây, có những dấu hiệu rơ ràng chứng tỏ, những thế lực ch́m nổi của cộng sản tại Úc đang t́m cách xóa bỏ lằn ranh quốc cộng, đồng thời thực hiện âm mưu làm suy yếu sức mạnh đấu tranh của người Việt hải ngoại. Trong hoàn cảnh đấu tranh ngày càng khó khăn đó, tôi thấy ḿnh chỉ có thể đi tiếp con đường ḿnh đă chọn khi được quư độc giả hiểu và tin tưởng. V́ vậy, tôi viết hồi kư này, kể lại một cách trung thực cuộc đời đầy đau khổ, uất ức và ân hận của tôi khi sống trong chế độ cộng sản, cũng như những nguy hiểm, may mắn khi tôi t́m tự do.... Trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn trên nhiều phương diện, lại phải vừa duy tŕ tờ báo, vừa tham gia các sinh hoạt cộng đồng, vừa t́m cách "mưu sinh, thoát hiểm" giữa hàng chục "lằn tên đường đạn", nên hồi kư này có rất nhiều thiếu sót. Kính mong quư độc giả thông cảm bỏ qua, hoặc đóng góp nếu có thể.


*

(Tiếp theo...)

Trên chặng đường từ Quảng Trị đi Huế dài hơn 60 cây số, chị Ba và mấy người khách trên những hàng ghế đầu, đều vui vẻ tṛ chuyện với tên Vân công an, cho y đủ thứ đồ ăn, thức uống, thuốc lá,... nên bầu không khí căng thẳng trong xe lúc đầu đă biến mất lúc nào không hay. Mọi người trong xe cũng thôi không kể những câu chuyện châm biếm, chọc ghẹo bộ đội, nên cả hai tên công an cũng không c̣n ngượng ngùng, lúng túng như trước. Trong bầu không khí "thân mật" như vậy, chúng tôi cũng tṛ chuyện vui vẻ với tên Vân, nên sự nghi kỵ thù nghịch cũng giảm đi rất nhiều. Tôi vui mừng và hy vọng, với chiều hướng tốt đẹp như vậy, tôi sẽ thuyết phục được tên Vân cởi c̣ng cho chúng tôi một khi đến Huế.
Huế là thành phố có vẻ đẹp rất quyến rũ qua những đường nét cổ kính. Nhất là vào mùa mưa, với những trận mưa phùn, đường phố thấp thoáng người qua lại, tạo cho thành phố vẻ đẹp trầm buồn, khiến ḷng người, dù già hay trẻ, lúc nào cũng phảng phất bâng khuâng mà không hiểu v́ đâu. Từ khi đặt chân đến Miền Nam, tôi được đến Huế đôi ba lần, nhưng lần nào cũng vội vă, chẳng nhớ rơ đường phố, quang cảnh của thành phố, vậy mà mỗi khi đọc thấy ở đâu hay nghe ai nhắc đến Huế, là tôi thấy ḷng xao xuyến và h́nh ảnh Huế lại hiện về thật rơ trong tâm trí...
Khi xe tiến vô thành phố Huế, tên công an ngồi ở trên quay sang phía tài xế nói ǵ, tôi nghe không rơ, chỉ thấy người tài xế gật gật đầu. Khoảng mươi phút sau, xe chạy chậm dần rồi dừng lại tại một góc đường. Tên công an ngồi phía trước đứng dậy, quay xuống gật đầu với tên Vân. Tên Vân đứng dậy, quay sang phía chúng tôi, nói giọng vui vẻ:
- Rồi, bây giờ chúng ta xuống xe chớ.
Cả ba chúng tôi vội vàng đứng dậy. Trong ḷng tôi phập phồng lo âu, v́ tôi biết, trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước mắt, mọi chuyện sinh tử của tôi sẽ được quyết định.
Ngay lúc ấy, chị Ba cũng đứng dậy, cầm cây thuốc lá trao cho tên Vân và nói:
- Chị cho hai chú cây thuốc...
Tên Vân lúng túng đẩy ra:
- Úi trời, sao chị tốt với tụi tôi thế chớ...
Chị Ba lại dúi cây thuốc vào tay tên Vân, nói giọng ngọt ngào thân mật:
- Chú này sao mà khách sáo thế. Chị cho th́ cứ cầm lấy...
Tên Vân quay nh́n tên công an kia. Tên này gật đầu. Tên Vân liền cầm cây thuốc đút vô ba lô, rồi vui vẻ nói, vẻ khiêm tốn:
- Vâng chị cho th́ chúng em xin chớ. Chúng em cảm ơn chị.
Chờ tên Vân đút cây thuốc vào ba lô xong, chị Ba nói tiếp, giọng nhỏ nhẹ, khuyên bảo:
- Chị cũng cảm ơn hai chú đă nghe lời chị, cởi trói cho mấy người này. Thôi th́ các chú đă làm phúc, ḿnh không hưởng th́ con cháu các chú cũng được hưởng. C̣n cái c̣ng tay, nếu hai chú nể lời chị, th́ tháo c̣ng cho họ. Coi mặt mũi mấy người này cũng thật thà. Họ chỉ dại dột phạm tội vượt biên chứ đâu có phải cướp của giết người ǵ, phải không hai chú? Dong người ta đi giữa phố phường, thanh thiên bạch nhật này mà c̣ng tay họ như vậy th́ c̣n ǵ là uy tín của cách mạng...
Tên Vân ngần ngừ:
- Chị khuyên, th́ tụi này cũng muốn nghe. Nhưng...
Chị Ba vội đỡ lời:
- V́ coi hai chú như em, nên chị khuyên vậy thôi, hai chú nghe th́ chị mừng, c̣n không th́ chị cũng chẳng giận. Bây giờ chị có mấy gói thuốc và ít tiền muốn cho mấy người này, có được không chú?
Tên Vân quay sang nh́n tên công an kia. Tên kia không nói, không gật cũng không lắc. Y thản nhiên nhảy xuống xe. Tên Vân nh́n chị Ba gật đầu:
- Thuốc th́ chị cho họ được, c̣n tiền... th́ không.
Chị Ba vội vàng dúi vào túi áo ngực của tôi và T, mỗi người một gói thuốc lá. Tôi nh́n chị, xúc động, nói vội:
- Cảm ơn chị... Chị tốt quá.
Sau đó, chúng tôi lần lượt lưu luyến chào chị rồi bước xuống xe. Tên Vân bước xuống sau cùng. Xe từ từ chuyển bánh. Mấy người trên xe tḥ đầu, tḥ tay ra vẫy. Tôi và T tay bị c̣ng nên đứng yên nh́n theo trong niềm xúc động. C̣n H v́ hai tay không bị c̣ng, nên dơ tay vẫy theo. Hai tên công an cũng nh́n nhau, rồi không ai bảo ai cũng dơ tay vẫy lấy vẫy để...
Khi chiếc xe khuất bóng, tên Vân quay sang th́ thầm với tên công an kia, rồi bảo chúng tôi:
- Bây giờ các anh giữ ǵn trật tự và kỷ luật đi theo chúng tôi th́ chúng tôi sẽ không trói các anh nữa...
Thấy y có vẻ dễ dăi, tôi vội nói, giọng lễ phép:
- Thưa cán bộ, cán bộ c̣ng tay chúng tôi như thế này mà bắt chúng tôi đeo ba lô, đi bộ giữa phố th́ kỳ lắm, ảnh hưởng đến uy tín cách mạng...
Tên Vân im lặng. Tên công an kia sẵng giọng:
- Sao mà kỳ? Xưa nay, dong tù đến lao Thừa Phủ này, ai cũng phải c̣ng tay như vậy hết. Các anh đừng có bướng. Tưởng tháo được dây trói rồi leo thang làm tới có phải không? Thôi đi, không có nói lôi thôi ǵ nữa.
Nói xong, y quay lưng đi đầu. Tiếp theo là T, H và tôi. Tên Vân đi sau cùng. Tôi không biết đường tôi đi là con đường nào, và bao lâu th́ sẽ tới lao Thừa Phủ, nên tôi cũng không biết khi nào, ở đâu, tôi có thể chạy trốn tốt nhất. Biết rằng, chạy trốn giữa ban ngày, ở giữa thành phố Huế, với hai tên công an có vũ khí đang canh chừng là một hành động phiêu lưu, đầy nguy hiểm. Nhưng tôi đâu c̣n có cách nào hơn. Nguy hiểm hơn nữa, tôi thấy trên đường phố lác đác có những tên công an áo vàng, bộ đội đi lại. Như vậy, dù tôi có chạy thoát khỏi tay hai tên công an áo vàng đang dong giải, tôi vẫn có nguy cơ bị bắt. Khó khăn hơn, với hai tay ở phía trước bị c̣ng trong chiếc c̣ng số 8 và chiếc ba lô đeo sau lưng, dây ba lô th́ choàng qua cổ, làm sao tôi có thể chạy?
Đi được khoảng mấy trăm thước, sau một thoáng suy nghĩ, tôi quyết định làm bài liều. Tôi vội nhịn thở, rồi ph́nh hơi trong bụng và trong ngực thật căng, cho hơi nóng và máu dồn lên mặt. Đếm thầm trong óc được khoảng một phút, thấy đầu choáng váng, mắt hoa, tôi liền giả vờ bước loạng choạng, rồi khuỵu chân, kêu lên một tiếng thất thanh trước khi té rụi bên lề đường....
Thấy vậy, tên Vân vội bước tới, lay lay vai tôi. Tôi hé mắt, miệng thều thào:
- Cán bộ... tôi không... thở được.
Nh́n thấy mặt mũi, cổ của tôi đỏ bừng, trong khi dây ba lô thít chặt lấy cổ của tôi, tên Vân vội vàng gỡ chiếc ba lô ra khỏi cổ. Tôi nằm vật ra đường, miệng mũi thở hổn hển một hồi rồi nói, giọng thảm thiết:
- Cán bộ làm ơn tháo c̣ng tay để tôi đeo ba lô, chớ c̣ng tay tôi rồi bắt tôi đeo ba lô bằng cổ th́ làm sao tôi thở nổi.
Tên Vân cáu kỉnh:
- Bao nhiêu người đeo ba lô bằng cổ đâu có sao. Đó, anh T kia cũng đeo ba lô bằng cổ như anh, đâu có thấy ǵ...
Đă liều th́ ba bẩy cũng liều. Tôi thều thào bịa:
- Tôi bị bệnh... tim.
Tên Vân trợn mắt:
- Anh bị bệnh tim? Sao ở trại anh không khai báo?
Tôi giả vờ nói như người sắp chết:
- Cán bộ biết... tôi mà. Tôi đâu... dám nói dối...
Lúc đó, tên công an kia bước tới hỏi tên Vân. Tên Vân nói ǵ đó một hồi. Bước lại phía tôi nằm, tên kia đá nhẹ vào hông rồi bảo, giọng gay gắt:
- Tôi cho anh đúng 10 giây, anh phải đứng dậy đi ngay.
Tôi giả vờ hoảng hốt, vội vă ḅ dậy, nhưng miệng vẫn mếu máo:
- Thưa cán bộ, tôi mệt quá, tôi không thở được.... Tôi chết mất...
Tên Vân thở dài, giọng thương hại:
- Thôi được, anh để tôi mang ba lô cho anh.
Nghe y nói vậy tôi chết điếng. Y mang ba lô hộ tôi th́ tôi chẳng c̣n lư do ǵ để đ̣i y tháo c̣ng. Tuy bế tắc như vậy, nhưng tôi vẫn phải giả vờ vui mừng và biết ơn:
- Cảm ơn cán bộ.
Sau đó, chúng tôi tiếp tục lên đường với đội h́nh như cũ. Chỉ khác là lần này, tôi không phải đeo ba lô, c̣n tên Vân th́ phải đeo cả chiếc ba lô của y và chiếc ba lô của tôi. Tuy ba lô của tôi không nặng nề lắm, nhưng đeo 2 chiếc ba lô, đi bộ trên đường phố giữa trời nắng chang chang, cũng khiến y vất vả, mệt mỏi... V́ vậy, giữa lúc tôi đang lo lắng, băn khoăn quan sát đường xá tính kế liều mạng thoát thân, bỗng dưng tên Vân quát to:
- Anh Chí đứng lại!
Tôi giật ḿnh, vội đứng khựng, trong ḷng lo ngại. Tên công an đi đầu và H, T đang đi nghe quát cũng dừng bước, quay lại nh́n. Tên Vân vứt phịch cả hai chiếc ba lô xuống đường, rồi lôi chùm ch́a khóa đeo ở thắt lưng. Chẳng nói chẳng rằng, y bước tới trước mặt tôi, tra ch́a khóa vào chiếc c̣ng số 8 tôi đang đeo, loay hoay mở...
Thấy vậy, tên công an kia vội hét lên:
- Ê Vân, mày làm ǵ vậy?
Tên Vân không thèm trả lời, tiếp tục mở c̣ng cho tôi. Tên công an kia bước tới:
- Mày điên rồi à? Tháo c̣ng cho nó, lỡ nó trốn th́ sao?
Tên Vân thản nhiên:
- Nó trốn tao chịu!
- Bộ tao không chịu sao?
Tên Vân vỗ vỗ tay vô khẩu súng ngắn đeo ở hông:
- Long, mày biết tài bắn súng của tao mà.
Th́ ra tên công an đi cùng với tên Vân là Long. Măi đến lúc này nghe Vân nói, tôi mới biết. Tên Long lại hét lên:
- Ai chả biết mày bắn giỏi. Nhưng tháo c̣ng cho nó để nói chạy, dù mày có bắn chết nó th́ cả mày lẫn tao cũng vẫn bị tù.
Tên Vân phớt lờ lời nói của tên Long. Y lạnh lùng nhét chiếc c̣ng số 8 vô đằng sau lưng, ném trả tôi chiếc ba lô, rồi quá cụt lủn:
- Đi!
Được cởi c̣ng, tôi mừng quá, muốn thét lên. Nhưng ngoài mặt, vẫn ra vẻ mệt mỏi, tôi chậm răi khoác ba lô lên vai, thở dài đứng dậy, bước đi uể oải. T và H nh́n tôi, ánh mắt chứa đầy ngụ ư và sự gửi gắm, rồi bước theo. Tôi biết, trong ánh mắt đó, cả T và H đều cầu mong cho tôi may mắn thoát nạn.
Tên Long thấy vậy đành thở dài bất lực, bước nhanh về phía trước. Như vậy là đội h́nh của chúng tôi bây giờ thay đổi, Long đi đầu, rồi đến tôi, H, T, và tên Vân đi sau cùng.
Thái độ ngang ngạnh của tên Vân không ngờ đă giúp tôi vượt qua được một chướng ngại vô cùng to lớn trên đường tẩu thoát:Chiếc c̣ng tay! Nhưng tôi biết, khi bỗng dưng có quyết định tháo c̣ng cho tôi, tên Vân đă ít nhiều bị lời khuyên của chị Ba ảnh hưởng, cùng ḷng trắc ẩn mà y đă bị chị Bà và những người trên xe cảm hoá. Thêm vào đó, thấy thái độ ngoan ngoăn đến ngốc nghếch của tôi, tên Vân cũng chủ quan tin tưởng, tôi sẽ không khi nào dám trốn chạy.
Bây giờ thảnh thơi, tay không bị c̣ng, bị trói, tôi thấy thoải mái và tự tin vô cùng. Nh́n lại tất cả những ǵ đă xảy ra từ sáng sớm đến giờ, tôi thấy ḿnh thật may mắn. H́nh ảnh của chị Ba lại xuất hiện trong tâm trí, với nụ cười phúc hậu, ánh mắt khuyến khích, khiến tôi thêm tự tin. Tôi hỏi tên Long công an:
- Thưa cán bộ, ḿnh sắp đến nơi chưa?
Tên Long trả lời cụt lủn:
- Sắp!
Tôi nh́n về phía trước, không thấy bất cứ dấu hiệu ǵ cho thấy có một lao khám. Tôi nhớ khi c̣n ở trại giam Đông Hà, ông HK đă nói cho tôi biết, lao Thừa Phủ là một ṭa nhà h́nh bác giác, do Nhật xây nên rất lớn, ở xa đă trông thấy. Thận trọng và kín đáo quan sát dọc con đường, tôi không thấy một con hẻm. Như vậy rất khó cho tôi chạy trốn. Với hai tên công an đều có súng, và nhất là khả năng thiện xạ bắn trúng cả sóc khi đang chạy của tên Vân, tôi biết, nếu chạy trốn, tôi sẽ chín phần chết, một phần sống. V́ vậy, tôi chỉ hy vọng vào hai yếu tố, thứ nhất là bất ngờ và thứ hai là ngay khi chạy, tôi phải lao ngay vào một con hẻm. Khả năng bất ngờ chạy vào nhà dân, rồi được dân cưu mang, giúp đỡ giống như ngày nào ở Phú Nhuận là điều rất khó...
Chúng tôi đi như vậy được khoảng 15 phút, th́ tới một ngă ba. Nh́n sang bên trái, tôi thấy cách ngă ba không xa có một con hẻm bên tay trái. Tôi bồn chồn, tính chạy, nhưng thấy vị trí của ḿnh ở phía trước cả T, H và tên Vân, nếu chạy, tôi sẽ bị tên Vân chặn lại ngay. Đang dùng dằng chưa biết tính sao th́ bỗng nhiên tên Long quẹo vô tay phải. Bước theo tên Long, tôi thấy một con đường lớn, thẳng tắp hiện ra trước mắt. Tên Long dơ tay chỉ thẳng về phía trước và nói:
- Lao Thừa Phủ đó!....
Tôi giật ḿnh nh́n. Quả nhiên ở phía cuối đường, cách khoảng vài trăm thước, tôi thấy hai cánh cổng lớn của nhà giam. Hai bên đường, lác đác có nhiều bóng công an, bộ đội đi lại. Và ngay phía bên phải có một quán nước. Chợt nghĩ ra một kế, tôi vội vàng dừng bước, tay ôm bụng, quặn gập người rồi ho lấy ho để. T, H và tên Vân thấy vậy liền đứng lại. Long quay lại nh́n tôi, gằn giọng:
- Anh này lại muốn dở quẻ phải không?
Tôi vẫn tiếp tục ho. Long quát to:
- Anh có đi không th́ bảo?!
Tôi thều thào:
- Cán bộ cho tôi uống chút nước. Tôi rát cổ quá...
Long bực tức, văng tục:
- Mẹ... Ăn uống ǵ ở đây? Đi cố lên, vào trong "đó" th́ uống! Sắp đến nơi rồi c̣n ǵ.
Tôi liều mạng, vứt ngay chiếc ba lô xuống đất, tiếp tục gập người lại mà ho. Tên Vân có vẻ thương hại, đứng nh́n tôi một lúc rồi nói với tên Long:
- Thôi cho họ ghé vô quán uống nước đi...
Tên Long quát giọng dứt khoát:
- Mẹ... không ăn uống ǵ ở đây hết. Giao tù rồi, tao c̣n phải đi...
Tên Vân bỗng dưng cũng trở nên ương bướng không kém. Y gằn giọng:
- Mẹ... máy đi đâu cứ đi. Tao bảo cho chúng nó vô quán uống nước là vô uống, nghe chưa!
Tên Long gầm lên:
- Mẹ... thằng "Nùng con". Mày muốn chơi cha tao hả?!
Vân chưa kịp trả lời th́ ngay lúc đó, từ bên kia đường có tiếng gọi lớn:
- Ê, Long, Long!...
Long quay lại, rồi reo to:
- X (tôi không nhớ tên) phải không? Sao mày lại ở đây?
Nói chưa dứt câu, Long chạy băng qua bên kia đường. Hai tên Long và X ôm chầm lấy nhau rồi nhảy tưng tưng, rất vui vẻ. Sau đó, Long quay về phía chúng tôi nói lớn với Vân:
- Vân, mày cho họ vô quán uống nước đi. Tao nói chuyện với bạn tao một lúc rồi đi...
Vân gật đầu không nói ǵ, chỉ vẫy tay ra hiệu cho chúng tôi ghé vô quán nước ngay bên đường. Tôi thở phào nhẹ nhơm. Thật đúng là ơn trên phù hộ, tôi không những được ghé vô quán uống nước, mà c̣n may mắn đẩy được tên Long công an.... cách xa tôi hơn hai chục thước. Bây giờ chỉ c̣n có tên Vân, tôi sẽ bất ngờ loại bỏ hắn trước khi chạy trốn. Điều này đối với tôi không khó. Tôi biết, thông thường, những quán nước ở Huế đều bán nước trà xanh. Tôi tính, khi vô quán uống nước, tôi sẽ gọi mấy chén nước trà xanh nóng bỏng. Sau đó, tôi giả vờ lễ phép, bưng một chén cho tên Vân, rồi xuất kỳ bất ư, hắt chén trà nóng vô mặt y, trước khi tôi bỏ chạy.... (C̣n tiếp...)